RSS

[LONG FIC][ChanBaek] Hoa tuyết – Phần 11

20 Jan

Disclaimer: Các nhân vật trong fic không thuộc về người viết và viết với mục đích phi lợi nhuận.

Rating: K

Pairings: Chanyeol x Baekhyun

Category: General

Note: Xin lỗi mọi người vì đã ngâm lâu như vậy mới ra tập mới. Lý do muôn thuở thôi, dạo này bận quá. Mọi người thông cảm nha :3

———————

-Cậu có thể bỏ tay tôi ra được rồi.

Baekhyun liếc nhìn cổ tay mình, trong khi nó vẫn đang bị Chanyeol nắm chặt. Kể từ lúc xuất hiện đột ngột ở trong quán cà phê, cậu ấy vẫn cứ nắm chặt lấy cậu mà lôi ra ngoài như thế này. Nó làm cậu cảm thấy đau. Bằng chứng là cậu có thể nhìn thấy cổ tay mình trở nên đỏ ửng khi Chanyeol buông cậu ra.

-Cậu không về nhà là để đi gặp hắn?

Chanyeol cao giọng.

-Đừng có gào lên ở đây. Muốn nói chuyện về nhà nói.

Baekhyun lẳng lặng tiến về chiếc xe quen thuộc và tự mình ngồi vào bên trong. Chanyeol nghiến răng, cáu kỉnh ngồi vào ghế lái và lao vọt về nhà.

____________

 

Cánh cửa đóng mạnh kêu lên tiếng rầm lớn.

-Có chuyện gì thì cứ nói. Đừng có trút giận lên mấy thứ vô tri vô giác như thế. À tôi quên mất, cậu là kẻ có tiền, hỏng một cánh cửa này cũng đâu có đáng gì.

Baekhyun dửng dưng nói trong khi tự rót cho mình một cốc nước.

-Cậu đi gặp Jongin cả buổi tối ngày hôm nay?

Chanyeol lớn tiếng, nhìn chằm chằm vào cậu.

-Có liên quan đến cậu sao?

-Byun Baek Hyun, cậu đừng có quá đáng quá mức. Tớ trên danh nghĩa vẫn là chồng sắp cưới của cậu.

-Chúng ta vẫn chưa có đăng kí kết hôn đâu. Tức là trên thực tế, chúng ta vẫn là người dưng nước lã mà thôi.

Chanyeol giật mạnh cốc nước từ tay Baekhyun và ném mạnh xuống mặt đất. Nước văng tung tóe khắp mọi nơi, và chiếc cốc thủy tinh mỏng vỡ thành từng mảnh vụ.

Baekhyun đứng bất động nhìn chằm chằm xuống đám tàn tích còn sót lại, vẻ hoảng sợ trôi rất nhanh qua ánh mắt dù cho khuôn mặt vẫn không để lộ chút cảm xúc, nhưng kịp để cho người đối diện nhận ra điều đó.

Chanyeol đã làm Baekhyun cảm thấy sợ hãi, lần đầu tiên, kể từ khi hai người quen nhau.

Và đây cũng là lần đầu tiên, Baekhyun cảm thấy mình không dám gần Chanyeol.

-Tôi về phòng trước.

Baekhyun nói vội vàng rồi nhanh chóng hướng về phía phòng sách.

_________________

 

Mấy hôm gần đây nhìn Baekhyun có vẻ rất mệt mỏi. Cậu ấy ngoài giờ làm việc ở công ty thì hầu như đều nhốt mình trong phòng sách.

Có lẽ là cậu ấy muốn trốn tránh Chanyeol.

Chanyeol cũng chỉ có thể bất lực mà nhìn Baekhyun như vậy. Không khí giữa hai người càng trở nên lạnh lẽo hơn kể từ sau buổi tối hôm đó. Baekhyun giờ còn chẳng thèm nhìn Chanyeol lấy một lần.

Tựa như những người xa lạ, chúng ta bước qua nhau rồi bỏ quên hình bóng của nhau ở đâu đó trong miền kí ức.

Nhưng quầng mắt của Baekhyun thì cũng ngày càng rõ rệt hơn. Trốn tránh gì chứ, đang vùi đầu vào công việc mà quên hết cả sức khỏe  của bản thân rồi.

Dù sao đi nữa thì vẫn là Chanyeol phải hạ mình chủ động xin lỗi cậu ấy. Ai bảo bản thân cứ đâm đầu vào cậu ấy trước chứ.

Mình là đàn ông, mình phải rộng lượng.

Chanyeol tự an ủi động viên mình.

Pha cho người đó một cốc sữa nóng, và tự tay chuẩn bị một đĩa hoa quả nhỏ. Byun Baek Hyun, cậu nhìn đi, đại thiếu gia Park Chan Yeol tớ đây trước mắt cậu làm gì còn chút hào hoa phong nhã nào cơ chứ.

Gõ cửa phòng mấy lần, nhưng đều không thấy được đáp lại.

Đâm lao thì phải theo lao thôi. Đằng nào cũng đã làm đến đây rồi, cứ liều mạng mở cửa mà xông vào thôi.

Người bên trong phòng đang ngủ gục trên mặt bàn tựa lúc nào rồi. Người cũng chỉ mặc mỗi một cái áo phông mỏng. Trời đã sắp vào thu, không sợ lạnh chết sao? Xung quanh là giấy tờ bản thảo vứt tung tóe, những cây bút chì màu vương vãi khắp nơi.

Haizzz…

Khẽ thở dài một tiếng, Chanyeol đặt đĩa hoa quả nhẹ nhàng xuống dưới mặt bàn.

Cậu với lấy chiếc chăn mỏng, khẽ đắp lên cho người kia. Khó khăn lắm cậu ấy mới ngủ được như vậy, cậu cũng không nỡ lòng nào mà phá hỏng giấc ngủ của người kia.

Lúc tỉnh thì khiến người ta không thể hiểu được đang suy nghĩ cái gì, khi ngủ thì lại trông bình yên đến vậy.

Khoác trên mình một tấm vỏ nặng nề đến như vậy, không thấy mệt mỏi sao?

Cuối cùng, cậu vẫn bế người kia lên, mang vào trong phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt xuống giường. Baekhyun khẽ cựa mình nhưng vẫn không tỉnh giấc.

Nhìn xem, đã mệt đến bộ dạng thế này rồi.

______________

 

Baekhyun tỉnh dậy, tâm trạng phải gọi là cực kì tốt. Toàn thân thấy vô cùng thoải mái, giống như cơ thể vừa được làm mới lại vậy.

Cậu cũng không hiểu tại sao mình lại cảm thấy thoải mái đến như vậy. Mấy hôm nay, cậu như muốn phát điên vì cái dự án kia, các ý tưởng mà cậu có thể nghĩ ra đều khá khô khan và cảm thấy có chút gì đó quen thuộc, sự đột phá và sáng tạo thật sự vẫn chẳng hề có.

Nhưng giờ thì mọi thứ đang nhảy múa trong đầu cậu.

Cậu vươn vai đầy thỏa mãn, khóe miệng không tự chủ được mà tạo nên một nụ cười vui vẻ.

Sau một lúc, mới có thể nhận ra là mình đang nằm ở trong phòng ngủ, không phải phòng sách mà hàng ngày cậu vẫn cắm trại ở đấy.

Tối qua, sao mình lại mò vào đây? Không có chuyện gì xảy ra đấy chứ? Có khi nào là bị mộng du rồi vào phòng này không?

Ôi trời ơi, cậu không muốn nghĩ đến nữa đâu.

Bò xuống dưới nhà, mơ mơ màng màng mở tủ lạnh để lấy nước uống, đập ngay vào mắt là một mảnh giấy nhỏ.

“Cậu nhớ phải ăn uống đầy đủ rồi hẵng đi làm. Tớ có chuẩn bị sẵn cho cậu rồi. Đừng quan tâm nhiều mà cứ ăn đi, đổ thức ăn đi là lãng phí lắm.

Tớ sẽ xin với trưởng phòng của cậu là cậu đi làm muộn vào sáng nay.

-Chan-”

Đọc đi đọc lại tờ giấy có lẽ đến lần thứ 10, vẫn không thể không cảm thấy chút ấm áp.

Cậu tự cốc đầu mình, lại dễ dàng bị người đó đánh gục rồi.

Nhìn sang chiếc bàn ăn ở gần đó, chính thức gục ngã luôn.

Chanyeol chết tiệt, trình độ nấu nướng sao không có giảm mà chỉ có tăng vậy?

Sau một hồi đấu tranh dữ dội thì toàn bộ đồ ăn trên bàn cũng đã được giải quyết vô cùng sạch sẽ, tuyệt nhiên không còn dư lại một chút nào.

Chanyeol mà nhìn thấy cảnh này chắc cậu muốn độn thổ mất.

Dọn dẹp nhanh chóng chiến trường mà mình vừa gây ra, Baekhyun nhanh chóng lao đến công ty. Dù sao thì sáng nay, cậu cũng đã có thể thoải mái mà làm việc rồi.

_________

 

-Trưởng phòng Kim, sáng nay Baekhyun có chút việc riêng nên sẽ đến hơi muộn.

Chanyeol cười như không cười nhẹ nhàng nói với Jongin. Khuôn mặt cậu ta dù đang có cố tỏ ra bình thản nhưng ánh mặt thì vẫn khẽ xao động.

-Là việc riêng gì vậy? Nếu không phù hợp tôi không thể chấp nhận cho anh ấy đi làm muộn đến như vậy.

Jongin cũng nhẹ nhàng đáp trả. Chỉ nghĩ đến việc Baekhyun và Chanyeol sống cùng nhau là cậu đã muốn điên lên rồi.

-Dù sao thì cậu ấy cũng đã làm tăng ca rồi, cậu không thể nhân nhượng một chút sao?

-Trong công ty không thể để tình cảm cá nhân lên trên công việc được.

-Đúng vậy, trong công ty, tuyệt đối không thể có tình cảm cá nhân. – Chanyeol lại càng tươi cười hơn – Nhưng đây có thể gọi là sự linh động trong công việc.

-Tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với anh ấy. Chào anh, trưởng phòng Park.

__________

 

Baekhyun có thể lấy mạng sống của mình ra để đảm bảo rằng trưởng phòng Kim của cậu đang chú ý nhiều hơn đến cậu hơn là bản sơ thảo kế hoạch mà cậu đang trình bày.

Cái vẻ lạnh lùng băng lãnh của cậu ném đâu rồi hả Kim Jong In?

Cuối cùng vẫn cứ là một cậu nhóc mà thôi.

-Trường phòng Kim, anh đồng ý với kế hoạch này chứ ạ?

Chị Lee tươi cười hỏi, trong khi nhìn Jongin đầy mong đợi. Rõ ràng là chị ta cũng thấy được triển vọng rất lớn của dự án lần này, vì vậy mới để cho Baekhyun trực tiếp thuyết trình.

-Được, cứ vậy đi. Tan họp.

Jongin nói ngắn gọn. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, lần lượt kéo nhau ra khỏi phòng. Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, Jong In lên tiếng.

-Baekhyun, anh ở lại một chút. Tôi cần trao đổi riêng với anh một số điều.

Baekhyun khẽ cắn môi dưới, cậu ta rõ ràng đang lợi dụng việc công mà, nếu có điều muốn trao đổi, có thể nói trực tiếp trong lúc họp, không cần bắt cậu phải ở lại riêng như thế này cả.

Sau khi căn phòng chỉ còn có hai người, Jongin cũng rất nhanh chóng mà đề cập thẳng vào vấn đề.

-Anh với Park Chan Yeol là như thế nào ạ?

-Bây giờ là giờ hành chính, tôi sẽ chỉ nói với cậu chuyện liên quan đến công việc.

-Vậy anh có thể gặp em ngoài giờ làm và chúng ta sẽ không nói chuyện liên quan đến công việc?

-Tôi bận rồi. Nếu không có việc gì, tôi xin phép.

-Anh – Jongin nắm chặt lấy cổ tay Baekhyun khi cậu đứng dậy – Nếu anh không trả lời em rõ ràng, em nhất định sẽ không từ bỏ hi vọng.

-Tùy cậu thôi.

Baekhyun giật tay mình khỏi người kia, nhanh chóng bước ra ngoài. Cổ tay cậu rõ ràng là của cậu, vậy sao một số người cứ muốn nắm là nắm như vậy?

 
14 phản hồi

Posted by on 20/01/2014 in Uncategorized

 

Thẻ: ,

14 responses to “[LONG FIC][ChanBaek] Hoa tuyết – Phần 11

  1. Xán Bạch

    20/01/2014 at 00:27

    tem~ có chap mới,mừng rơi nc mắt TT^TT

     
  2. chanbaekisreal611

    20/01/2014 at 02:08

    Ko lấy dc tem ngar~~~ T~T

     
  3. QL

    20/01/2014 at 10:01

    hai con người hành nhau, PCY thật sự không hiểu vì sao BBH lại có tâm tư như vậy sao

     
  4. redcrayon1019

    20/01/2014 at 17:20

    ỌwỌ hay quá ~

     
  5. zenmiilk

    21/01/2014 at 09:34

    =))) cuối cùng cũng đọc được rùi❤
    cơ mà tui muốn khóc😥 – vì s lại ngắn vậy nè??
    à còn cái short nữa~ mau mau tung hàng đi nàng *mắt long lanh* ^^~
    iu nàng *chụt*❤

     
  6. sonetran09

    21/01/2014 at 11:22

    ui chờ mòn mỏi luôn au ơi, hay tóa, HÓNG CHAP sau nha ^^

     
  7. Starlight48

    23/01/2014 at 19:02

    hy vọng lần này ko phải đợi lâu như lần trước nữa~

     
  8. buiminhngoc9122

    23/01/2014 at 22:06

    Mừng tung bông có chap ms gòi

     
  9. byun baekhyun

    24/01/2014 at 23:12

    Rất tkix fic của ss nha. Xl ss vì đã đọc chùa. Mau ra chap ms nka ss ủng hộ ss hihi ^^

     
  10. Chanbaek

    01/02/2014 at 13:09

    Ước j mấy tháng sau sau nữa mới đụng đến nhỉ thà đọc muộn còn hơn là chịu cảm giác chờ đợi ra nhanh đi b muốn đọc wé

     
    • wind

      01/02/2014 at 23:52

      Mình cũng muốn ra đều lắm nhưng mà lòng muốn nhưng lực thì không có đủ đầy :3

       
  11. Biệnbảobảo

    15/02/2014 at 23:19

    Sao e bún lại cự tuyệt e cai du vậy ah ở trong Tay cua ss Kim cải thit là hok có tuong lai ah nhưng mà e thik thế

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: