RSS

[LONG FIC][ChanBaek] Hoa tuyết – Phần 19

20 Apr

Disclaimer: Các nhân vật trong fic không thuộc về người viết và viết với mục đích phi lợi nhuận.

Rating: K

Pairings: Chanyeol x Baekhyun

Category: General

_______________

Trưa hôm sau, một lớn một nhỏ lại kéo nhau ra về. Lúc đi thì tay không đến, lúc về thì túi lớn túi bé nằm một đống ở trong cốp xe phía sau.

-Mẹ, mẹ không cần chuẩn bị nhiều thứ thế này cho bọn con đâu ạ. Hôm qua con còn sơ ý không mang quà đến ra mắt hai người.

Chanyeol chạy lại, đỡ túi lớn túi nhỏ trên tay bà, mồm miệng tay chân thì xoắn xuýt hết cả lại với nhau.

-Còn nói nhiều nữa. Mau cầm ra xe đi. Nặng muốn chết luôn.

Mẹ Baekhyun cười đùa, trong khi vẫn bước thoăn thoắt về phía trước.

Cũng không thể không nhắc đến sự kiện trọng đại đổi cách xưng hô được, đầu tiên là “bác”, rồi ngay lập tức đã bị mẹ Baekhyun nắn thành “mẹ”.

Chiều hôm qua, sau khi hai người đã thư giãn đến nhàn hạ và chuẩn bị có xu hướng lười biếng, thậm chí là còn chẳng buồn xách mông đi về, chỉ cho đến khi có cuộc gọi từ “nhạc mẫu” của Chanyeol, còn được hiểu theo nghĩa khác là mẹ Baekhyun, thì cả hai mới rồng rắn kéo nhau về.

Nói là rồng rắn cũng có lý do, trong khi Chanyeol nhanh nhanh chóng chóng chân bước vội vàng, thì Baekhyun cứ lững thững theo sau cậu.

-Sao cậu không nhanh chân một chút. Bác giục chúng ta phải về ngay đấy, nếu không cơm canh sẽ nguội mất.

-Cậu chết đói rồi sao? Về muộn một chút, cũng không hết phần của cậu.

-Tớ không muốn để bố mẹ cậu phải đợi.

Lặng thinh một chút, Chanyeol khẽ nói tiếp.

-Để những người mình yêu thương phải chờ đợi, cũng là một tội lỗi. Mà đã có tội, thì phải trả giá.

Baekhyun cũng không đáp. Cậu không phải không hiểu Chanyeol đang muốn ám chỉ điều gì, chỉ có điều, trong lúc này, cứ im lặng, có lẽ sẽ tốt hơn.

Chanyeol cười vang, bàn tay to lớn ôm trọn những ngón tay thon dài.

-Để tớ kéo con lười ì ạch này đi vậy.

Về đến nơi, Chanyeol cũng rất hăng hái mà lao vào dọn dẹp bưng đồ ăn ra. Baekhyun mặc kệ cậu ấy, càng tốt, cậu càng rảnh tay chân.

Nhưng sự đời cũng thật trớ trêu.

-Baekhyun, sao còn không vào bê đồ ăn? Còn nữa, bỏ ngay cái đũa xuống, đừng có ăn vụng nữa.

-Có cậu ấy giúp mẹ rồi còn gì.

Baekhyun bĩu môi, lặng lẽ tiếc nuối đặt đôi đũa xuống mặt bàn.

-Bác cứ để kệ cậu ấy đi ạ. Một mình cháu làm là được rồi.

Chanyeol cười toe toét đáp lại, chân vẫn thoăn thoắt không ngừng chạy ra chạy vào. Đã lâu lắm rồi cậu mới lại thấy Baekhyun ngồi ăn vụng vui vẻ như vậy. Cũng giống như năm đó, khi cậu xào xào nấu nấu, có kẻ cũng ở bên cạnh tay lăm lăm đôi đũa mà hành động.

Bất giác, cậu như gặp lại Baekhyun của năm nào, một sinh viên năm nhất vui vẻ, hoạt bát, một Baekhyun dám yêu, dám ghét.

Quá khứ, cũng giống như một giấc mơ, có thể là ác mộng, cũng có thể là dư vị ngọt ngào.

-Còn bênh nó nữa. Nó bị cháu chiều đến sinh hư rồi.

-Cháu tình nguyện mà bác.

-Phải đổi cách xưng hô đi, còn bác – cháu gì nữa, gọi mẹ đi.

Baekhyun chết nghẹn, mẹ cậu từ lúc nào vui quá mà trở thành hồ đồ như vậy.

-Mẹ, cậu ấy đã gọi mẹ ruột con là mẹ rồi.

Tiếng Baekhyun nhỏ dần, nhỏ dần, tí tách tí tách, giống như những mảnh vỡ thủy tinh, nhỏ bé và sắc nhọn, găm thẳng vào trái tim người đối diện.

-Baekhyun, cậu nói gì vậy. Mẹ à, mẹ, con xưng hô như vậy đúng không ạ?

Chanyeol cười tươi, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng lúc này.

Thức ăn vừa dọn xong cũng là lúc bố Baekhyun về. Ông khá cao, đôi mắt sáng ngời ánh lên những tia nhìn mạnh mẽ, làn da màu nâu đồng khỏe khoắn vì nắng gió của biển khơi. Chỉ nhìn bề ngoài thì thật khó tin khi nói rằng, chỉ 2 năm nữa, ông sẽ tròn 60.

Tính cách ông khá hài hước và vui vẻ, suốt bữa cơm tràn ngập tiếng cười cười nói nói. Mọi chuyện không vui trước bữa cơm, dường như chưa từng tồn tại.

Chanyeol không phải là người sinh trưởng trong một gia đình có nề nếp quá gia giáo, cuộc sống của cậu không phải là quá bí bách đến mức chuẩn từng milimet thuần phong mĩ tục, nhưng với một bữa cơm vui vẻ thế này, là trải nghiệm lần đầu.

Mà một người ham vui như cậu thì còn chỗ nào tuyệt vời hơn nữa đây. Hai người, một già, một trẻ, kẻ tung người hứng, giống như là bạn tri kỉ lâu năm.

Đầu bữa cơm, bố Baekhyun nhiệt tình mời cậu con rể đẹp trai phong độ ngời ngời uống rượu, nhưng cậu chỉ uống 1 ly nhỏ. Còn từ chén thứ hai, tuyệt đối không chạm đến, dù chỉ một giọt.

-Baekhyun cậu ấy không thích con uống rượu đâu ạ. Con chỉ uống một chén thôi.

-Đàn ông con trai mà lại không uống rượu sao?

Bố Baekhyun cười lớn, nhưng trong lòng ông, tuyệt nhiên đã chấm cho anh con rể này 100 điểm tuyệt đối rồi.

Baekhyun chỉ còn có thể cười trừ, về khoản lấy lòng người lớn, tôi không bằng cậu được.

Sau màn ăn uống trò chuyện tình cảm thân thiết của Chanyeol và nhị vị phụ huynh, Baekhyun những tưởng cậu đã có thể ung dung nhàn hạ mà ra về. Dù sao cũng đã đưa cậu ấy đến ra mắt gia đình rồi. Chỉ còn thiếu mỗi màn chào hỏi cô em gái của cậu thôi.

Baekhyun có hơi tiếc nuối một chút, con bé đó, nhất định có thể làm Chanyeol cứng họng.

Nhưng ông trời quả thật không phụ lòng mong mỏi của cậu. Chanyeol nhất định sẽ gặp được em gái cậu.

Trời đang vô cùng quang đãng, gió thổi vi vu nhè nhẹ xao xuyến lòng người thì bỗng…

Roẹt roẹt roẹt ầm.

Sấm chớp bất ngờ nổi lên, báo hiệu cho cơn giông to sắp kéo tới. Baekhyun cắn môi, cậu còn lạ gì kiểu thời tiết này nữa, sống ở biển từ nhỏ, cậu cũng không quá bất ngờ trước những cơn mưa bất ngờ kiểu như thế này.

Thôi rồi, đêm nay khỏi về.

Từ chiều, cậu đã sống chết không cho Chanyeol bước chân vào trong phòng mình, chốn riêng tư đó của cậu, cậu ta đừng hòng có thể xâm phạm.

Giờ thì xong rồi, xong rồi.

-Sắp có mưa lớn rồi, hai đứa ngủ lại đây đêm nay đi. Để mẹ vào dọn phòng Baekhyun trước.

-Không cần đâu mẹ. Con tự dọn được.

Cậu lao thẳng vào trong phòng mình, không quên nói vọng ra ngoài.

-Chanyeol, đứng yên ngoài đó, 5 phút nữa mới được vào!

Mẹ Baekhyun nhìn theo bóng dáng nhỏ bé vụt cái lao tót qua người bà, rồi nhìn về phía Chanyeol.

-Lúc nào nó cũng bắt nạt con như thế này sao?

Nếu như có thể, cậu cũng muốn được Baekhyun bắt nạt như thế. Chỉ tiếc là, cậu ấy đối với cậu, hai chữ lạnh nhạt, xem chừng vẫn còn được tính là ấm áp.

 
14 phản hồi

Posted by on 20/04/2014 in Uncategorized

 

Thẻ: ,

14 responses to “[LONG FIC][ChanBaek] Hoa tuyết – Phần 19

  1. Ann My

    20/04/2014 at 00:29

    Hú hú đợi chap mãi, hay quá chị ơi

     
  2. sonetran09

    20/04/2014 at 22:23

    hu hu em đợi fic của chị, chap mới của chị từng ngày luôn đó :3 >_< hay quá đi, chuẩn bị chap sau có hường nha :v :v :v có biến không chị êy :3 hay quá hay quá❤ sau này mà đọc hết rồi, nhất định em cũng sẽ đọc lại :3❤ hóng chap mới nha chị❤

     
  3. sam95

    21/04/2014 at 08:30

    đã có chap mới rồi *chấm nước mắt*
    đang hay thì hết bạn Beak đôi khi cũg rất là chẹp chẹp…

     
    • wind

      21/04/2014 at 23:02

      Bạn Baek là người đa nhân cách :)))

       
  4. Gemini Hai Ha

    21/04/2014 at 21:47

    bạn baek tính cho chan kết thân vs em mình ư??

     
    • wind

      21/04/2014 at 23:02

      Là cho em gái “nói chuyện” với bạn Chan :v

       
  5. Chanbaek

    22/04/2014 at 19:49

    Tuyệt ah~~~~~

     
  6. sam95

    02/05/2014 at 11:48

    sao mãi chưa có chap ms vậy au

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: