RSS

[LONG-FIC][KrisLay][ChanBaek] Kì duyên – 6

10 Aug

Disclaimer: Các nhân vật trong fic không thuộc về người viết và viết với mục đích phi lợi nhuận.

Rating: K

Pairings: Kris x Lay, Chan x Baek

Category: General

Beta: Sữa (thể theo đúng nguyện vọng)

__________________

Túy Hương lầu bỗng chốc trở nên nhộn nhạo.

Một vài gia nhân tiến đến gần chủ nhân của họ, thì thầm vài câu, rồi sau đó, cả chủ tớ cùng kéo nhau ra về. Những vẻ mặt hốt hoảng hiện lên trên những khuôn mặt béo múp vì ăn chơi qua ngày đoạn tháng, nhưng nhợt nhạt vì hiếm khi được phơi mình dưới ánh nắng mặt trời. Hầu hết những gã công tử đến chốn này đều là loại vô lo vô nghĩ, tưởng đã lọc lõi sự đời nhưng thật ra hoàn toàn non nớt và mềm yếu nếu không có bệ đỡ chắc khỏe đến từ gia tộc.

Một vài người trong số họ lại là những cao thủ mánh khóe thực sự. Trước khi đi, họ chào hỏi các kỹ nữ kỹ nam bằng những động tác hư hỏng và bỡn cợt quen thuộc, rồi mới bình thản ra về. Giống như việc họ đến và đi cũng chỉ như mọi lần, hết sức bình thường.

Thực ra thì mọi chuyện đang không hề bình thường.

Một vài tiếng nói thì thầm và xôn xao len lỏi giữa những âm thanh đàn ca réo rắt.

“Phủ Thái phó đêm nay có thích khách.”

“Thái phó đã chết.”

“Nghe nói đã bắt được thích khách. Là chính Hoàng thượng ra tay.”

Thanh lâu đang ồn ào náo nhiệt người qua kẻ lại chỉ chốc lát đã héo hon. Tiếng đàn ca cũng dừng hẳn.

Bạch Hiền kể từ lúc nghe thấy những lời thì thầm truyền miệng, dòng chất lỏng đang trôi nơi cuống họng bỗng trở nên đắng ngắt. Nghệ Hưng ơi Nghệ Hưng, sớm biết xảy ra chuyện như thế này, đệ đã nhất quyết lẽo đẽo theo huynh. Giờ thì tốt rồi, thành trọng tội, đang hưởng phúc ở trong lao.

Mà tại sao cậu lại cảm thấy rượu này trở nên thực đắng nhỉ?

Là do tâm trạng của cậu tự tưởng tượng ra hương vị mà thôi. Bạch Hiền bấy lâu nay, đã không còn biết thế nào là chua, cay, mặn,ngọt, đắng chát hay ngọt bùi đối với cậu mà nói, đều như nhau cả.

Một người bình thường có 5 giác quan, thính giác, thị giác, xúc giác, vị giác, khứu giác, một vài người có thêm giác quan thứ 6. Bạch Hiền cậu không rõ có giác quan thứ 6 hay không, nhưng ít nhất, cậu không có vị giác.

Đây chính là hệ quả của việc uống quá nhiều độc dược.

Trong khi điều chế độc, Bạch Hiền có thói quen nếm thử chúng rồi lại tự mình giải độc. Cứ như vậy, ban đầu là các loại mùi vị bị lẫn lộn, sau đó là tê liệt, và cuối cùng, vị giác bị “chết”.

Nếu phải lựa chọn lại, cậu vẫn sẽ lựa chọn được làm như vậy.

Mất đi vị giác thì đã sao, cậu lúc này, thân thủ nhanh nhẹn, dùng độc như thần, cơ thể lại có thể kháng lại mọi chất độc. Cậu sinh ra giống như một người bình thường, nhưng số phận lại sắp đặt cho cậu một cuộc sống không bình thường, nên có lẽ, cậu cũng không nhất thiết phải  sống giống một người bình thường.

Cậu khẽ nhíu mi, nhưng ngay lập tức lại thản nhiên như không.

Cái nhíu mày của cậu, chỉ trong một khắc, nhưng lại không thể qua mặt được người đối diện.

Xán Liệt thầm đánh giá lại, nam nhân trước mắt, tựa như yếu ớt vô hại, nhưng hắn lại có cảm giác rằng không dễ dàng động vào cậu.

Lúc nãy ra tay cứu cậu khỏi đám người vô lại kia, có phải là đã sai rồi không. Nếu như hắn không ra tay thì sao, cậu sẽ làm như thế nào? Yếu ớt bị khuất phục, hay là sẽ cho hắn được chứng kiến một vở kịch hay?

Đến lúc này, hắn thực sự hận bản thân tại sao lại xuất thủ nhanh như vậy.

Tại sao khi nghe chuyện thích khách bị bắt, cậu ấy lại có biểu hiện khó chịu đến như vậy? Và tại sao cậu ấy cũng lập tức khôi phục lại vẻ bình thường? Rõ ràng, cậu ấy đã biết tối nay phủ Thái phó có thích khách.

Và tại sao, cậu ấy lại không muốn để lộ danh tính của mình?

Người này, rốt cuộc là ai?

“Xán Liệt, ta có chút chuyện, xin phép đi trước.”

“Ta có thể gặp lại huynh không?”

“Nếu có duyên, thì sẽ gặp lại, nhưng ta với huynh, hình như là vô duyên.”

Bạch Hiền khẽ mỉm cười, ánh mắt cong lên lấp lánh, Xán Liệt tưởng như cậu bị lạc cả trong đôi con người đen thẳm ấy.

Không được, cậu không thể có lỗi với Bạch nhi của cậu được.

.

.

.

Nghệ Hưng giật mình choàng tỉnh lại, gáo nước lạnh vừa tạt vào mặt cậu để lại trên  làn da mềm mại cảm giác rát buốt.

Không sao, dù sao thì, đau đớn đối với cậu, gần như đã trở thành một thói quen.

Tấm áo lam nhạt thanh nhã nay trở nên nhàu nhĩ và rũ nát. Những vết cắt bén ngọt bởi roi da xuyên qua lớp vải, vẽ nên trên thân thể mảnh mai những đường thẳng đỏ tươi. Máu không ngừng rỉ ra từ những vết thương, trộn lẫn với mồ hôi, và nước lạnh. Loại hỗn hợp này thực sự chẳng thể khiến cậu thích thú cho nổi.

Cậu đang ở trong đại lao, hai chân hai tay đều bị trói bởi những sợi xích to dài nặng nề, các huyệt đạo đều đã bị kim châm phong bế. Một cao thủ như cậu, cuối cùng lại có ngày này, ngoan ngoãn bị hành hạ bởi mấy tay coi tù.

Nghệ Hưng khẽ tặc lưỡi, thù nhà không báo được, bị tóm gọn, bất lực chờ chết trong đại lao. Không đúng, phải sửa lại là, thù nhà mới báo được một nửa.

Nếu không phải tại tên Hoàng đế chết tiệt đó thì cậu cũng không phải vào cái xó này.

Khi chĩa mũi kiếm vào cậu, hắn suy nghĩ điều gì? Hắn có hận cậu không? Khi cậu muốn giết cả ông ngoại và mẹ ruột của hắn?

Ánh mắt hắn, lại không nói lên điều ấy. Dường như trong ánh mắt sâu xa đó, cậu nhìn thấy một ít biểu hiện của sự hài lòng.

Tại sao hắn lại hài lòng, cậu đâu phải đang giúp hắn. Trong phút chốc, Nghệ Hưng cảm thấy cậu như một con thỏ non đang bị con hổ to lớn và uy quyền bỡn cợt dưới chân.

Tại sao hắn lại không giết cậu ngay lúc đó? Mũi kiếm kia, chỉ cần đâm sâu thêm vài tấc nữa, mạng cậu cũng theo đó mà tèo luôn rồi. À quên, hắn chắc muốn bắt sống cậu về, để còn cho đám thuộc hạ của hắn hành hạ cậu nữa. Muốn chết dưới tay hắn cũng đâu có dễ.

Áo bào đỏ trong chốc lát, như quét hết cả tầm nhìn của cậu.

Tiếng roi vun vút vẫn đều đều vang lên, tiếng sai nha gầm vào mặt cậu, hôi hám và thô thiển.

“Nói, là ai sai ngươi?”

Nghệ Hưng rõ ràng nhớ rằng, lần đầu tiên hắn hỏi, cậu đã trả lời cực kì chậm rãi và dễ hiểu là tự cậu làm, không có ai sai khiến cả, muốn chém muốn giết thì tùy. Nhưng mà hắn không tin cậu, nhất quyết phải dùng mấy cái biện pháp cực đoan này để bắt cậu khai ra người đứng đằng sau.

Hắn không tin, cậu cũng chẳng muốn nói nhiều. Thật ra là đã không còn sức lực để nói.

Mặc dù có trong mình võ công tuyệt thế, nhưng dù cậu có giỏi giang hơn nữa, căn bệnh máu khó đông của cậu vẫn không thể chữa trị. Thế nên, với vài chục đường nét ngang dọc trên người cậu thế này, cậu đã chẳng còn đủ tỉnh táo. Mọi thứ trước mắt trở nên mơ hồ và lẫn lộn.

Cậu đã mất quá nhiều máu, dám chắc sắp được đi gặp cha mẹ rồi.

Dù mơ mơ màng màng, nhưng trong đầu Nghệ Hưng vẫn nghĩ đến một người, là Bạch Hiền.

Với tính khí của em ấy, nhất định sẽ xông vào đại lao cứu cậu. Thuận lợi thì Bạch Hiền sẽ cứu được cậu, sau đó thì băng bó và cũng cứu nốt được cả cái mạng cậu. Nhưng cậu đã bị thương đến mức này rồi, dám chắc Bạch Hiền thay vì cứu được một mạng sống, thì sẽ phải vác một cái xác chết ra ngoài.

Cậu còn chưa kịp dặn dò vị trí mộ của Trương gia với em ấy, em ấy chắc sẽ mang cậu về Phong Lan đảo.

Còn nếu bất lợi thì đại lao sẽ có thêm một trọng tội nữa. Trên đường đến gặp cha mẹ mình, cậu sẽ có thêm một người bạn đồng hành.

Nghệ Hưng lúc này chẳng biết khóc hay nên cười nữa.

Trong lúc đầu óc đang váng vất, cậu ngửi thấy một hương thơm quen thuộc.

Biết ngay mà, cậu đoán cấm có sai bao giờ.

.

.

.

Bạch Hiền khẽ vung tay, bầu không khí xung quanh lập tức nhiễm một hương thơm ngào ngạt.

Tường hoàng cung cao thì có cao thật, nhưng với thân thủ của cậu, cũng không phải vấn đề gì lớn.

Nhưng chốn đại lao thì đúng là khá mệt mỏi.

Nghệ Hưng thân mang trọng tội, lại có võ công xuất chúng, vì thế đêm nay, binh lính tuần tra khắp nơi, hại cậu cứ phải thập thò nhìn ngó.

Để dễ bề hành sự, cậu quyết định tặng cho mấy binh lính đầy trách nhiệm này một giấc ngủ sâu hơn bình thường một chút. Cùng lắm thì ngủ vật ra đấy có 3 ngày thôi, sau khi tỉnh dậy thì chân tay rã rời, tinh thần mệt mỏi, nghỉ ngơi độ 1 tuần nữa thì khỏi.

Đối với Bạch Hiền cậu, thế này đã là quá nương tay rồi.

Cậu phải thật nhanh chóng, nếu không, Nghệ Hưng có thể sẽ chết.

 
5 phản hồi

Posted by on 10/08/2014 in Uncategorized

 

Thẻ: , ,

5 responses to “[LONG-FIC][KrisLay][ChanBaek] Kì duyên – 6

  1. zenmiilk

    10/08/2014 at 22:21

    “Sữa” là nguyện vọng của ai?huu~ của tôi là Thữa cơ mà?😥

     
    • zenmiilk

      10/08/2014 at 22:30

      Bữa nay hiện đại hơn rồi =)) có like nữa :3

       
      • wind

        10/08/2014 at 22:31

        Thữa thữa cái giề. Đòi hỏi nhèo =))
        Có like nữa làm làm sao hở bà? :v

         
      • zenmiilk

        10/08/2014 at 22:34

        Ý là tôi bữa nay đọc bằng chrome nên sẽ like cho bà =)) tăng view tăng like nhở =))

         
  2. exoticsvn

    11/08/2014 at 21:01

    Hồi hộp quá *lau mồ hôi*

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: